Nhớ Trang – 1 cô gái trinh tiết, trong trắng, 1 cô gái hắn chưa biết gì nhiều ngoài một chữ trinh tiết. Tại sao thế? Tại sao hắn lại quan tâm đến cái trinh tiết mỏng manh đó nhiều đến thế, nó đâu quan trọng bằng tình yêu và nhân phẩm của 1 người con gái. Tại sao thế?
Tại sao hắn khốn nạn đến thế?
Trong quãng thời gian chờ đợi cô, hắn phát hiện ra cô cũng thật sự đáng yêu. Đôi mắt của cô không long lanh như của Phương nhưng cô có đôi mắt của phẳng lặng.
Cô không nói nhiều như Phương, không vui tính như Phương nhưng cô có chiều sâu hơn. Hắn nghĩ thế, hoặc có thể có những suy nghĩ của riêng Phương mà hắn chưa đoán đươc.
Lúc nào ở bên cạnh Trang, hắn cũng nghĩ đến Phương, so sánh giữa 2 người, hắn tìm kiếm 1 điểm Trang hơn Phương, đang tìm, và có lẽ là chưa có.
Hôm đó là 1 chiều mưa.
Hắn và Trang đi chung trong chiếc ô sẫm màu trên con đường gần nhà để ra siêu thị. Ngẩng mặt lên, Hắn bỗng nhìn thấy 1 cô gái, lòe xòe trong chiếc váy bầu, đi cạnh và khoác tay 1 ông mặc đồ vét đen đội mũ che mặt. Là cô, là Phương. Cô nhìn hắn, nhìn Trang, đầy kinh ngạc, em nhoẻn miệng cười, 1 nụ cười không phải của cô.
Rồi cô đi thẳng. Hắn sững người. 8 tháng không gặp cô rồi còn gì. Cô khác quá. Đôi mắt của cô thâm quầng và không còn là đôi mắt của ngày xưa nữa. Và cô đang có bầu. Với ông già đi bên cạnh sao? Cô yêu ông ta ư? Vì cái gì thế? Vì tiền à? Yêu thằng già như thế thì chỉ vì tiền thôi chứ còn sao nữa. Hắn cười nửa miệng thay cho sự khinh bỉ đến 1 người con gái Hắn từng yêu. Trang hỏi Hắn:
- Ai thế anh?
- 1 con đĩ hám tiền em ạ.
Sau hôm đó, Hắn cũng nghĩ đến Phương đôi ba lần. Rằng là Hắn không ngờ Phương là người như thế, rằng là may sao ngày xưa Hắn bỏ Phương. Đáng khinh quá.
Thấm thoát đó mà đã hơn 1 năm.
Gia đình hắn và gia đình Trang đã bàn ngày cưới, chờ Trang tốt nghiệp là cưới luôn. Hắn đã quen dần với việc có Trang. Cả hai hay đi dạo, đi xem phim, đi ăn uống. Và cả hai quan hệ là thường xuyên. Quan hệ với Trang, Hắn thấy sung sướng vì hắn là người nắm giữ trinh tiết của cô.
Hắn, nói chung cũng hạnh phúc.
Hi vọng cưới xong sẽ hạnh phúc hơn.
Nhưng phải nói thật là tình cảm Hắn dành cho Trang thì cũng có, nhưng không nhiều. Có lẽ là vì tình yêu của họ bắt đầu không phải vì tình cảm của 2 bên mà là vì cô còn trinh tiết. Hắn đã từng nghĩ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nên Hắn vẫn đang hi vọng vào 1 cuộc hôn nhân nhanh chóng.
Hắn nghĩ vậy!
Ngày cưới.
Trước khi đến giờ cưới, hắn đi ra ngoài lang thang 1 mình. Buồn cười quá, cái ngày Hắn mong chờ đã đến rồi cơ mà. Tại sao Hắn lại thấy ngột ngạt và bức bối đến thế? Phải chăng vì hắn không thực sự hạnh phúc hay vì hắn là thằng ngu dốt và ích kỉ? Không biết giờ này Phương đang làm gì? Bỗng dưng câu hỏi đó hiện lên trong Hắn.
Cô có đang nhớ đến Hắn không? Đã bao lâu rồi hắn không được nói chuyện với cô? Bao lâu rồi hắn không được nhìn sâu vào đôi mắt long lanh biết cười ấy? Bao lâu rồi hắn không được vuốt nhẹ vào đôi gò má bầu bĩnh đáng yêu của cô? Bao lâu rồi kể từ ngày hắn bước đi?
Nhưng tại sao cô lại như thế? Tại sao cô lại mất trinh trước khi quan hệ với hắn? Tại sao cô lại yêu 1 thằng già vì tiền? Tại sao thế hả Phương?

Trong lúc đang mụ mị đầu óc với hình ảnh Phương, hắn bỗng nhìn thấy cô. Phải, đó là cô. Như 1 thiên thần đang đứng trước mặt hắn. Chiếc váy xanh xòe dưới chân và bay nhẹ theo hướng gió thổi. Đôi mắt long lanh những giọt sương, nụ cười hiền hậu như 1 áng cầu vồng giữa mùa đông buốt giá. Đúng là cô rồi, người con gái trong hắn. Nhẹ nhàng và đầy sức sống.