Khoảnh khắc A Lý thét lớn rồi lao đến, tôi thả lỏng toàn thân, tay chân trở về trạng thái vô lực rồi bất thần lướt vào nhập nội, ghì mạnh chân, vặn xoáy cả người từ chân đến thân hình, từ cơ eo đến cơ bả vai, lan toả dọc theo cánh tay đến khuỷa tay, rồi dồn tất cả vào nắm tay, thở mạnh ra và phát kình, kịp nghe bên tai mình tiếng gió xé vào từ mũi cước đầy mãnh lực của A Lý lúc này đang đến.
Hai âm thanh của hai đòn thế cuối cùng vang lên cùng một lúc :
- Bốp ! – Tôi lãnh trọn một cước vào hông bên trái, đau thấu trời xanh, hệt như cái lần tôi bị trẹo hông khi nhảy sào năm lớp 10 vừa rồi.
- Uỳnh ! – A Lý trúng Nhất thốn kình cũng vào hông trái, kêu “ bục “ một tiếng khô khốc rồi bật ngược ra sau.
Tôi nhăn nhó thở nấc lên rồi ôm lấy be sườn té uỵch ra đất, gượng nhìn A Lý đang lùi lại vài bước, mặt nó ngạc nhiên không tả xiết vì hoá ra tôi dính chiêu cuối của nó thì nằm bẹp một đống, còn nó dính chiêu cuối cùng của tôi thì vẫn đứng vững như bàn thạch. Và dĩ nhiên, nó ngạc nhiên một, tôi ngạc nhiên mười, như vậy… hông lẽ…
- Vậy là…tao…ục… ! – A Lý bước đến, nhưng chưa kịp nói hết câu thì nó đã khuỵa cả thân người rồi đổ ập xuống nền cát.
Tôi hú vía thở phào nhẹ nhõm : – “ Có thế chứ, Nhất thốn kình mà ! “ rồi cũng hết xí quách ngửa mặt nằm vật ra đất, chẳng gượng dậy nổi nữa.
- Đinh….đoong…. ! – Tiếng chuông nhà thờ lúc 5 giờ chiều vang lên từ đằng xa, đều đặn từng hồi, từng hồi một.
Tôi đưa mắt nhìn bầu trời xanh trong cao vợi trên cao không một gợn mây, ngày mùa hè bình dị nơi xóm Xe Bò, ánh nắng vẫn lấp ló qua hàng me xanh tươi tốt, nhảy nhót trên vai hai thằng con trai, và từng làn gió trong trẻo mát rượi thổi qua. Tôi nghe thanh âm xào xạc của cây lá, nghe tiếng người đi đường cười nói, nghe mùi thơm từ hàng bánh căn đầu ngõ… lại một buổi chiều, thanh bình và yên tĩnh…
Ít ngày sau, lấy lí do phải về lại Phan Thiết để học thêm, dù thực chất là tranh thủ mấy ngày hè về chơi với Khả Vy, tôi xin phép nhà nội về trước, còn ông anh thì vẫn ở lại chơi đến khi có điểm chuẩn Đại học mới hồi hương.
- Anh đi được không, để em xách ba lô ? – Thằng Mén nhanh nhảu.
- Rồi, mày làm như tao tàn phế không bằng ! – Tôi cười xoà vỗ vai nó, khẽ đau nhói từ bên hông.
- Về đi với gái chứ gì, bỏ anh em hả mày ! – Ông anh tôi làu bàu.
- Uầy, đệ về đi học huynh ơi, nghỉ hơn 1 tuần rồi ! – Tôi lúng búng đáp.
Rồi tôi quay sang LyLy , mỉm cười nói :
- Đi nhé, năm sau mình lại về chơi !
- Ừ, N về mạnh giỏi ! – LyLy gật đầu.
- Thế thôi, thằng Mén chở tao ra cây xăng đi ! – Tôi khoát tay, xốc lại balô lên vai.
- Ê… N.. khoan.. ! – Bất thình lình có tiếng người gọi giật lại.
Tôi quay người, nhận ra thằng A Tắc đang hối hả chạy tới :
- Gì thế ? – Tôi ngạc nhiên.
- Anh tao gửi mày bọc chả lụa đem về nè ! – Nó vừa nói vừa thở.
- Ờ, cảm ơn nhá, mà sao biết bữa nay tao về ? – Tôi thắc mắc nhận lấy bọc lá gói nóng hổi.
- Thằng Mén nói tao biết, để tao với nó chở mày ra cây xăng ! – A Tắc trả lời.
Tôi đến đây đâm ra ngạc nhiên tợn, hai thằng Mén và A Tắc từ tình địch chuyển sang thành bạn thân chí cốt hồi nào vậy cà ? Lại còn vỗ vai nhau nữa chứ !
Ra đến cây xăng, 3 thằng đứng lại đợi xe khách chạy ngang qua thì hú vô đón dọc đường. Lúc này tôi quay sang hỏi A Tắc :
- A Lý sao rồi ?
- Anh tao…ờ…thì bữa nay bận giao mẻ hàng ở xa không về tiễn mày kịp nên dặn tao đi dùm ! – Nó thoáng ngần ngừ rồi trả lời.
- Ừm ! – Tôi gật đầu cảm khái rồi vỗ vai nó. – Tụi mày lúc nào rảnh thì vào Phan Thiết, tao dẫn đi chơi cho biết !
- Ừ… mà… bữa đó, mày với anh tao, rốt cuộc là ai thắng ? Tao hỏi mà anh tao không nói gì cả ! – A Tắc thắc mắc.
- Nói đi anh N, sao mà anh cũng giấu cả anh P với em luôn vậy ?? ! – Đến lượt thằng Mén nằn nì, nó vẫn chưa chịu thôi kể từ cái hôm ấy, lúc nào cũng tò tò đi theo tôi gặng hỏi.