Năm đó sau khi chuyển đến thành phố này, thời gian đầu côvà thầy còn giữ liên lạc, sau đó vì những bận rộn, lo toan, ai nấy đều bị khoảngcách làm mờ đi tình cảm vốn có. Cứ thế bẵng đi đến tận bây giờ …
Một ngày chủ nhật không giống với các chủ nhật khác. Thầydậy sớm hơn thường ngày, con gái vẫn đang ngủ say. Khuôn mặt vô tư ấy khiến thầy nhớ về người vợ đã không cònbên cạnh thầy nữa. Những dòng suy nghĩ cứ luẩn quẩn khiến thầy không chịu được,phải sang phòng đọc sách, châm một điếu thuốc và chỉ ngồi nghe nhạc – thể loạinhạc cổ điển mà thầy vẫn tâm đắc bao nhiêu năm nay.
Lướt qua một loạt những video và nhạc, thầy dừng lại ở đoạn video có tên “Sad Angel” … rồi cứthế, hình ảnh cô lại ùa về trong tâm trí. Không quá rõ ràng nhưng cũng không mờnhạt …
4 năm trước có một cô gái đã tặng thầy đoạn video đó kèmtheo một bức thư được viết bằng văn bản: « Emtặng thầy bản nhạc này – những nốt nhạc của sự chờ đợi, của những yêu thương, củanhững điệu cười thanh bình, của những cam go, bực dọc, tức tối, của những số phận,nụ cười, nước mắt và hy vọng … Và để ta nhìn lại mình, sống chậm lại mộtchút, có sao đâu? …
Chỉ là một bản nhạcthôi, để thầy nghe mỗi khi rảnh và khi muốn tìm cảm hứng để cảm nhận cuộc sống,để bớt đi những bận rộn, lo toan… »
***
Thầy lặng người …
Một hình ảnh, một vóc dáng những tưởng là sẽ quên và đãquên, lại hiện về rõ mồn một như thế. Tất cả những ký ức giống như những hạt bụitrần đã rơi xuống rồi, không cẩn thận, vô tình lại bị đánh thức trở lại.
Trái tim thầy lặng đi trong giây lát, đã có một quá khứnhư thế, quá khứ về một cô sinh viên, đặc biệt thế nào khi khiến thầy thay đổi… về cái nhìn, ánh mắt và tâm hồn khi đó. Đến giờ nhìn lại, hóa ra đúng là thầyvà cô cũng chỉ như những vị khách qua đường. Chỉ thế thôi.
Cánh cửa được gõ bởi những tiếng gõ tay mang dáng dấpngái ngủ. Con gái thầy ghé mặt vào và gọi thầy chuẩn bị đi ăn sáng. Thầy vẫytay ra hiệu con gái vào.
-Cuối tuần sau bố đi công tác, con chịu khó ở nhà, cô Ngọcsẽ đến chơi với 2 bà cháu nhé!
-Bố phải đi mấy ngày ạh?
-Bố chỉ đi 3 ngày thôi. Con phải nghe lời cô Ngọc nghe chưa?
-Vâng,con biết rồi…
Nóirồi 2 bố con dắt tay nhau đi ăn sáng. Thêm một lần thầy cảm nhận được cuộc sốngnày, còn có quá nhiều điều tuy nhỏ bé nhưng lại diệu kỳ mà trước nay thầy bỏquên mất. Những điều đó, chỉ có thể nhìn thấy khi thầy rảnh rỗi như thế này.Quan trọng hơn là thầy chỉ nhìn thấy những điều đó, từ khi nghe “Sad Angel” màcô đã tặng.

Mộtngày cuối tháng 11 se lạnh.
Côtheo đoàn từ thiện nghỉ tại một khách sạn khá gần với viện. Sắp sang tháng 12nên cái lạnh dường như xuyên thấu hơn nếu không cẩn thận mặc áo ấm khi ra đườngvào buổi tối. Sương đêm làm mờ đi những ánh đèn vàng vọt, càng làm cho cô thấyđược sự cô đơn đến rợn người. Cô đi dạo một mình trên con đường cô cho là lãngmạn đó, trong đầu hình dung ra 3 ngày mổ sắp tới…
Đâuđó có một mùi hoa rất dễ chịu, mùi hoa làm cô nhớ đến những năm tháng sinh viêncòn ở ký túc xá, khắp nẻo đường trồng toàn cây mộc, mùa đông sẽ không làm chongười ta thêm dư vị nếu thiếu đi loài hoa có hương thơm dịu dàng như loài hoa mộcnày nữa. Cô ngoảnh mặt lại, đi tìm để được đến gần hơn… Bên kia đường, gần lốirẽ vào khách sạn, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, có một cây mộc được trồng một mình vớicác loài cây khác, trông thật lẻ loi và cô độc. Cô với tay định ngắt một chùm,nhưng cô dừng lại, trong nhóm người vừalướt qua cô, có một giọng nói rất quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến tim côse lại … Nhóm người đó đi thẳng vào khách sạn, qua những gì họ nói, cô có thểđoán được họ cũng là những người trong nhóm từ thiện mấy ngày tới đây.